Siêu tưởng, -----------------, Bố: - Sao mày không học bài mà suốt ngày chúi mũi đọc Tây D

Siêu tưởng
-----------------
Bố: - Sao mày không học bài mà suốt ngày chúi mũi đọc Tây Du Ký thế hả thằng kia?
Con: - Tây Du Ký phản ánh hiện trạng xã hội ngày nay bố ạ.
Bố: – Nhảm nhí! Truyện Tàu thời xưa toàn yêu quái đánh nhau, phản ánh cái con khỉ.
Con: - Thế bố có biết vì sao Tôn Ngộ Không khi đại náo Thiên cung thì bách chiến bách thắng, thế mà khi hộ tống Đường Tăng đi lấy kinh thì chật vật cũng không đánh nổi bọn yêu quái, chủ yếu phải nhờ cậy Quan Âm và các vị cao thủ giúp đỡ không?
Bố: - Tao chịu….
Con: - Bởi vì khi đại náo Thiên cung, đối thủ của Tôn Ngộ Không toàn là quan chức nhà trời trong biên chế của Ngọc Hoàng, bọn này có đặc điểm vừa tham, vừa dốt, vừa thích oai, lại vừa hèn, nên khi đánh chén thì có mặt đông đủ, còn khi xảy chuyện thì đùn đẩy nhau, trốn tránh trách nhiệm, chưa đánh đã thua.
Còn trên đường đưa Đường Tăng đi thỉnh kinh, đối thủ của Tôn Ngộ Không toàn là bọn yêu quái tư nhân, tự thân lập nghiệp, dựa vào bàn tay khối óc của chính mình, đối phó với bọn này không dễ chút nào… Nhưng bố thấy không, với cơ chế chính sách này thì bọn yêu quái tư nhân dù có bản lĩnh tài giỏi đến đâu thì cuối cùng cũng chỉ là trâu, chó…của các quan chức nhà trời mà thôi. Còn mấy đứa không ai chống lưng thì toàn bị đập chết.
Bố: - Mày phải là bố tao mới đúng…

St.

Diên Hồng

Diên Hồng
-----------------
Tổ quốc bốn nghìn năm
Thuở ông cha dựng nước
Giặc năm lần bảy lượt
Giày xéo chốn quê nhà
Dẫu ở tận miền xa
Hay là nơi phố thị
Vẫn ươm đầy chí khí
Nhất định giữ non sông
Rạng rỡ một Diên Hồng
Nên hòa hay sẽ đánh
Trùng trùng tay vẫy mạnh
Thề chết chẳng chịu lùi
Máu đổ dạ nào nguôi
Hy sinh vì xã tắc
Nát tan lòng cũng mặc
Vẳng vọng đến nghìn thu

TT 160917

Thử

Thử
--------
Ta đành sử dụng vốn trời cho
Lại chốn trần gian nhử lũ bò
Cũng tại muôn thằng mê sắc cỏ
Hay vì vạn gã thích màu nho
Vào nơi phủ tướng âm thầm dọ
Đến chỗ nhà quan lẳng lặng dò
Lộ đủ dê xồm nên chớm rõ
Danh là phụ mẫu khác gì mo

TT 160917

22 câu nói đậm chất "Phạm Băng Băng", ______________, 1

22 câu nói đậm chất "Phạm Băng Băng"
______________
1. "Đừng cúi đầu, vương miện sẽ rơi xuống. Đừng khóc! Những kẻ xấu sẽ cười!".
2. "Tôi không cần lấy đại gia, bởi vì bản thân tôi đã là đại gia của chính mình”.
3. "Tôi không thích đàn ông cuồng vọng tự đại nhưng thực tế chỉ cố che đậy sự thiếu tự tin của mình.
Vì thế, tôi đến giờ vẫn thích người đàn ông có thể khoa trương nhưng phải bình tĩnh, có trí thông minh, bờ vai vững chắc làm chỗ dựa cho tôi.
Tối thiểu khi chuyện lớn xảy ra, người đó ắt hẳn phải chèo lái tốt, là người đàn ông đỉnh thiên lập địa".
4. "Những người không bằng tôi thì mới soi mói, chỉ trích tôi. Còn những người hơn tôi, họ đã không thèm chú ý đến tôi lâu rồi!".
5. “Mọi người thường cảm thấy những diễn viên xinh đẹp thì không có năng lực diễn xuất, thực ra vì câu nói đó mà tôi quyết tâm bám trụ với công việc này. Tôi muốn chứng minh cho bạn thấy những thứ bạn nói là sai lầm và tôi đã chứng minh được rồi. Rồi có người lại nói, tôi không có bộ phim mang tên tuổi của mình, thực ra tôi thấy bạn đang giả vờ ngủ và không thể tỉnh nổi mà thôi".
6. "Tôi là người thẳng thắn và tôi sẽ luôn duy trì tính cách đó. Tôi không muốn vờ tỏ ra nhã nhặn mà chỉ sống đúng với con người thật của mình".
7. "Tôi vẫn là bình hoa, nhưng là bình hoa được giải Ảnh hậu".
8. "Người ta nói đàn ông mạnh mẽ và bản lĩnh, nhưng tôi cho rằng đó chỉ là lời nhận xét chủ quan. Tôi tự thấy mình bản lĩnh hơn đàn ông rất nhiều. Tôi thông minh, có thể tự lo cho bản thân, biết cách sống tự lập và biết cách để người khác phải tôn trọng. Không phải người đàn ông nào cũng làm được như thế".
9. "Tôi không bao giờ tùy tiện rơi nước mắt. Đối với tôi nước mắt cũng là thứ có thể kiếm ra tiền. Vì vậy không thể lãng phí".
10. "Hãy tin vào những gì bạn tận mắt nhìn thấy, sống cuộc sống của chính bạn chứ không phải vì người nào khác và bỏ qua những kẻ đang cố gắng kéo bạn xuống".
11. “Tôi hy vọng phụ nữ khắp thiên hạ sẽ ngừng hỏi tại sao quần áo đắt thế, phải hỏi bản thân tại sao không mua được. Giá cả do thị trường quyết định, không mua được là vấn đề của bản thân bạn.
Khi bạn nghĩ bản thân mình rẻ mạt, bạn sẽ thấy tất cả mọi thứ đều đắt đỏ. Nhưng khi bạn hiểu được bản thân mới là thứ quý giá nhất trên đời này, thì còn thứ gì bạn không xứng đáng có được?”.
12. "Lúc đầu, tôi cảm tưởng cứ như có mũi tên đâm vào tim mình. Mà không chỉ một, có đến hàng vạn mũi tên đâm vào tôi. Nhưng đó là chuyện quá khứ, giờ đây, nghe chửi, nghe vu khống nhiều, tôi thành quen vì tôi bản lĩnh nhiều hơn.
Người ta thích hay không thích tôi, chỉ trích tôi hay không, khen tôi thế nào, tôi đều bình thường. Với tôi, đó không phải điều quan trọng. Quan trọng là tôi có thích hay không, tôi có như người ta nói hay không”.
13. “Để có được vị trí hiện nay, tôi đã cố gắng và trải qua rất nhiều. Nhiều nghi kỵ, ghen ghét, đó là điều bình thường. Nếu bạn không thể chịu được áp lực từ tin đồn, bạn đừng làm nghệ sĩ. Nghề này không phù hợp với những người dễ bị tổn thương”.
14. "Dù trong cuộc sống hay công việc, tôi có những yêu cầu nhất định của mình và không phải là người chạy theo đám đông".
15. “Một ngày nào đó sẽ có một người xem hết những status của bạn, đọc hết những gì bạn đã viết, nhìn hết những bức ảnh từ nhỏ đến lớn của bạn.
Thậm chí người đó còn đi đến những nơi khác để tìm kiếm những thứ liên quan đến bạn.
Thử nghe những bài bát bạn đã nghe, đi đến những nơi bạn đã qua, đọc những cuốn sách bạn đã đọc, thử những món ăn mà bạn đã khen ngon…
Bởi vì người ấy muốn bù đắp khoảng thời gian thanh xuân mà họ đã lỡ mất của bạn”.
16. "Nếu bạn không mù thì đừng quen tôi qua miệng của người khác".
17. "Người ta nói vết thương nào chẳng đau, may thay tôi chịu xước xát đủ rồi nên cũng rèn luyện cho mình chút bản lĩnh để trở nên mạnh mẽ hơn. Nhẫn nại trước những lời xúc phạm nhiều bao nhiêu, tôi càng xứng đáng nhận được lời khen ngợi bấy nhiêu. Nghề diễn là mơ ước của tôi, tôi tự hào về công việc của mình và luôn nỗ lực hết mình vì nó".
18. "Nhiều người đều biết việc Phạm Băng Băng vốn là người độc đoán. Đúng vậy, Phạm tôi là người độc đoán, kiêu ngạo. Nhưng bạn nên biết rằng, chảng ai sinh ra đã là người như thế. Con người ta luôn có cả mặt tốt và xấu. Chả ai trên đời này lại hoàn hảo cả".
19. “Một số cô gái thường thích đem dung mạo của mình giao phó cho người bạn đời quyết định, đối với việc này thật sự tôi không còn gì để nói. Thật ra có rất nhiều đàn ông ích kỷ, họ thường lo sợ rằng vợ mình nếu trở nên xinh đẹp hơn sẽ bất lợi hơn cho mình, vì vậy thường nói rằng: “Anh thích vẻ đẹp tự nhiên của em”, nhưng nếu bạn vốn không phải là xinh đẹp, vậy tại sao lại không khiến mình “xinh đẹp như tự nhiên”. Những người đàn ông nói như vậy thường có 2 dạng, thứ nhất họ là người rất có năng lực, diện mạo cũng rất sáng sủa, vì vậy bạn xinh hay không xinh không quan trọng. Thứ hai là dạng đàn ông không có nhiều năng lực và khá hẹp hòi.
Tóm lại, tất cả mọi thứ thay đổi đều nên dựa vào chính mình…”.
20. Rất nhiều người nói tôi giống như một “nữ thần”. Tôi chỉ muốn nói rằng tôi là một người phụ nữ và tôi thích làm đẹp.”
21.“Chẳng ai chịu trách nhiệm thay tôi được cả, tại sao tôi lại phải quan tâm đến ý kiến người khác. Tôi chưa bao giờ sống vì người khác. Hãy sống trước hết vì bản thân đã”.
22."Tôi biết nhiều người gắn tôi với biệt danh băng giá. Nhưng thực tế thì phần lớn thời gian, tôi luôn kiểm soát rất tốt cảm xúc của mình. Tôi không nổi giận vô cớ. Như bạn biết đấy, mọi thứ không phải là lúc nào cũng hoàn hảo. Tôi biết điều đó và rất lạc quan trước mọi chuyện. Tôi không hay hối tiếc mà thường chấp nhận và đối mặt với mọi thứ"
St.

Sử dụng hay xử dụng, ---------------------------, Sử Dụng hay Xử Dụng? Không phải riêng một vài ngườ

Sử dụng hay xử dụng
---------------------------
Sử Dụng hay Xử Dụng? Không phải riêng một vài người, mà hầu như ai thấy tui xài chữ xử dụng cũng thắc mắc, như thấy tui xài chữ QUẤC chứ không viết QUỐC vậy.
Tui viết bài này không phải để gây tranh cãi, mà để rộng đường dư luận, cao nhân nào đi ngang thì ghé vô chỉ bảo thêm, tui cám ơn.
Trước khi tui nói lời của mình, thì tui lôi Đại Nam Quấc Âm Tự Vị của ông Huỳnh Tịnh Của ra tra từ của ông bà trước, trong sách đó, cuốn 2, trang 312 có viết chữ Sử như hình bên dưới (1):
và trang 591 có viết chữ Xử như hình bên dưới (2):
Như vậy, theo cuốn từ điển tiếng Việt đó, thì người ta chỉ xài chữ Sử Dụng, chứ không có chữ Xử Dụng.
Tui ngu hay sao mà cố tình xài chữ Xử Dụng, lẽ của tui là như vầy.
1/ Tiếng Việt có một đặc trưng rất lớn, là Tiếng Đôi.
Có người nói tiếng Kèm, nhưng trong nhiều trường hợp, tui thấy Tiếng Đôi đúng hơn.
Biểu hiện của Tiếng Đôi là một từ được ghép mang hai yếu tố (Hán+Việt, có khi Hán+Hán, có khi Việt+Việt), mà một chữ trong đó giải thích cho chữ còn lại.
Lý do của Tiếng Đôi bắt nguồn từ thời dân An Nam bị Tàu đô hộ, vừa phải nói tiếng bản ngữ thô sơ, vừa phải học tiếng Tàu phồn thể. Với trí khôn An Nam chưa phát triển ngày đó, nghe một chữ có khi chưa hiểu, mà trong văn nói thông thường, người ta phải thêm một chữ để giải thích cho cái chữ chính.
Thí dụ:
1) Hán+Việt: thông thoáng,
Việt+Việt: tài giỏi,
Hán+Hán: minh bạch.
2) Tiếng Hán nói một câu tám chữ: Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân, Tiếng Việt phải xài ít nhất 9 chữ mới giải nghĩa được một cách rõ ràng.
Trong trường hợp tiếng Đôi ghép từ hai yếu tố Hán – Hán, tui ghi nhận đa số trường hợp đó là phiên âm trực tiếp từ tiếng Hoa sang tiếng Việt, như thí dụ bên trên minh bạch, tiếng Hán đọc là “mingbai“, nghĩa là hiểu, rõ ràng, minh bạch.
Sự kiện này dẫn tới trong quá trình hình thành chữ Nôm, người Việt đã viết một đằng, đọc một nẻo, đã vậy còn thêm bớt nét chữ Hán để thành chữ Nôm, đâm ra một chữ Hán phải có một nét hay một chữ khác chú thích chính nó mới hình thành ra một chữ Nôm.
Sự kiện Tiếng Đôi đó đã dẫn tới một hệ quả (hay hậu quả) vô cùng lớn cho con cháu Việt Nam cả ngàn năm sau: tính nước đôi là tính nết đặc trưng của người Việt. Đó là một câu chuyện khác, bữa nào rảnh tui nói chuyện đó, bữa nay chỉ nói tới cái tựa bài này thôi nha.
Trong phần này, anh chị em chú ý: trong tiếng đôi Hán+Việt và tiếng đôi Việt+Việt, có một chữ trong tiếng đôi đó mang yếu tố bản địa, còn tiếng đôi Hán+Hán thì cả từ (hai chữ) đều là tiếng Hoa, chỉ đọc âm Việt mà mang đầy đủ yếu tố ngữ nghĩa của tiếng gốc.
2/ Tiếng Việt phân chia hai miền Nam Bắc
Đáng lẽ phải là ba miền đúng hông, nhưng mà thật ra chỉ có hai miền, từ Đà Nẵng trở vô Nam và từ Huế trở ra Bắc.
Khi nào tui già sáu bảy chục tuổi, ăn ở không á, tui sẽ viết một cái bảng so sánh để anh chị em thấy rõ cái sự khác biệt đó, nhưng mà bây giờ anh chị em tha thứ cho tui, làm ơn chấp nhận giùm tui cái sự khác đó, rồi từ từ trải nghiệm cũng được, hay từ từ hỏi tui, hỏi ai đó cũng được, nghen.
Tiếng miền Nam mang nhiều nét Nam Đảo hơn, còn tiếng miền bắc mang nhiều nét Trung Quấc hơn.
Thí dụ cụ thể dễ nhận ra nhất là cách phát âm chữ TR của hai miền. Ở miền Nam, người ta nói rõ chữ TR (trường, trong, trảng, trải, trúc), còn ở miền bắc, âm TR và âm CH phát âm giống nhau, bởi vì tiếng Trung Quấc chỉ có một cách phát âm cho cả hai âm này: Ch. Sẽ có anh chị em nói rằng thật ra có âm Tz, Ch, Zh, nhưng mà anh chị em đừng quên đó là ba âm khác nhau ở tuốt Bắc Kinh chứ không phải Bắc Kỳ nha, bắc kỳ chỉ học được mỗi một âm CH, nên tất cả TR và CH được nói giống nhau.
Có một thí dụ khác là âm Ưu, thí dụ chữ Rượu, họ Lưu, người Nam nhìn Rượu nói rượu, nhìn lưu nói lưu, người bắc không nói được, mà nói y chang người Hoa: Rượu (壶) – đọc rịu (bính âm: jiu), Lưu (劉) – đọc Liu (bính âm: liu).
Đó là cách phát âm, còn từ ngữ cũng vậy, đơn cử là chữ lội mà tiếng Thái là chữ ลอย = float, nổi lên, đọc là loy (anh chị em nào có đi Thái dịp Loy Krathong thì biết cái Loy krathong nó là thuỷ đăng, krathong là cái đồ để thả, còn Loy là nổi lên), còn tiếng miền bắc thì không diễn tả sự kiện, mà chi tiết hơn, diễn tả hành động, nên xài chữ bơi, từ nguyên của bơi là một từ khác nữa nha anh chị em.
Tất nhiên không chỉ căn cứ vô có nhiêu đó mà tui phán như đúng rồi rằng tiếng miền Nam khác tiếng miền Bắc, còn nhiều chứng cứ khác, nhưng sa đà vô đó thì bài viết này của tui chắc tới năm sau, nên thôi, dừng lại tại đây.
Tui muốn nói rằng, qua các biểu hiện của từ ngữ hai miền, mà tiếng miền bắc chịu ảnh hưởng đậm nét tiếng Hoa hơn tiếng miền Nam, miêu tả chi tiết bao quát hơn.
3/ Tiếng miền Bắc thích dùng danh từ, tiếng miền Nam thích dùng động từ
Người bắc có thể dùng danh từ thay cho tất cả các từ loại khác, thậm chí đại từ thay cho tính từ cũng được, và thí dụ thì vô số kể, để diễn tả sự kiện, mô hình, nên câu nói của người bắc mang tính trình diễn hơn.
Thí dụ: Nhận thức đúng vị trí, vai trò của công tác thi đua, khen thưởng, những năm qua, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng và cấp ủy, chỉ huy các cấp đã thường xuyên quan tâm lãnh đạo, chỉ đạo đưa công tác này vào nền nếp, mang lại hiệu quả thiết thực. (trích tại đây)
Riêng trong duy nhất một câu bên trên (57 chữ) đã có 17 danh từ đôi (34 chữ), 1 danh từ đơn và 1 danh từ ba, còn lại là động từ và từ đệm vô nghĩa.
Còn người Nam thì hay xài động từ và tính từ trong câu nói, nên câu nói diễn tả tình cảm hoạt động nhiều hơn. Khỏi thí dụ nha anh chị em.
4/ Động từ Xử và Động từ Sử
Xử, như các định nghĩa anh chị em có thể tìm được ở nhiều từ điển, là phân biệt sự việc đúng sai, lớn nhỏ, phải chăng.
Có nhiều từ tiếng Việt chỉ có thể xài Xử chứ không xài Sử được:
Xử án, xử trảm, xử tử, xử sự, xử tệ, xử hẹp, xử phạt, xử lý, xử thế…
xét xử, biệt xử (=biệt đãi), khu xử…
Các từ ghép phía trên, chữ xử đều là tiếng Hán (phồn thể viết: 處), mang ý nghĩa rằng khi mình làm một việc gì đó (án, trảm, tử, sự, tệ, hẹp, phạt, lý, xét, biệt, khu…) thì con người đều phải xử, nghĩa là làm những việc đó phải có suy nghĩ.
Còn Sử, như các định nghĩa anh chị em có thể tìm được, nghĩa là sai khiến, điều khiển, đem việc/vật/người gì đó ra mà dùng.
Có vài từ mang ý nghĩa này:
Ngự sử (một chức quan), sử quan (quan chép sử), và sử dụng, từ chúng ta đang nói tới.
Khi xài chữ Xử ghép với một chữ khác, thì chữ ghép còn lại giải thích cụ thể hơn việc mà người kia đang “xử” tạo ra một ĐỘNG TỪ, nên Xử bổ nghĩa cho chữ ghép kia.
Còn khi xài chữ Sử ghép với một chữ khác, trong trường hợp duy nhất này là Dụng, thì Dụng bổ nghĩa cho Sử, nghĩa là sai khiến, đem một vật gì đó (Sử) ra mà xài (Dụng). Trong tiếng Hán cũng có một từ y như từ Sử dụng: 使用 (bính âm là: shǐyòng), mà Dụng (用) cũng là một tiếng Hán, nên tui nói Sử Dụng là dịch nguyên văn một chữ tiếng Hán sang âm tiếng Việt mà xài.
5/ Tạm kết
Như 4 mục trên tui vừa viết, phạm vi áp dụng của Xử (động từ) là rộng rãi và phong phú hơn so với Sử (động từ).
Trong cái tự điển từ ngữ tiếng Việt nông cạn của tui, động từ Sử chỉ duy nhất được xài trong từ Sử Dụng, ngoài ra tui không nhớ được chữ Sử ghép với một chữ nào khác tạo ra một động từ nữa, nên tui tạm quy kết Sử Dụng là xài nguyên xi tiếng Hoa cho tiếng Việt.
Điều đó đi ngược với xuất xứ và quan niệm của tui, là một người Saigon, nên tui quyết định viết sai chính tả thêm một lần nữa.
Anh chị em muốn xài Sử Dụng thì cứ xài, đã có Đại Nam Quấc Âm Tự Vị của cụ Huỳnh Tịnh Của chống lưng rồi, nghen.
Còn mà ai có suy nghĩ giống tui, thì cứ xài chữ Xử Dụng, vì nó mang đầy đủ yếu tố ngôn ngữ Việt Nam, một cách chính danh và sáng suốt.
Ai ráng đọc cho xong mà đau não thì “gáng chịu” nghen. Tui cám ơn.
P.S: Phong, cậu bạn tui gởi tui cái hình bên dưới, up lên cho anh chị em coi luôn nha.
--Blog Của Một Người Saigon
http://blog.demifantasy.com/tui-noi/su-dung-hay-xu-dung/
https://www.facebook.com/groups/1399481216981167/permalink/1924340211161929/

Mất dạy, ------------, Tìm xem chữ Hiếu ở nơi nào, Lượm thử đem về khẽ hát rao, Giậm kẻ hờn Cha liều

Mất dạy
------------
Tìm xem chữ Hiếu ở nơi nào
Lượm thử đem về khẽ hát rao
Giậm kẻ hờn Cha liều lĩnh mắng
Dằn tên dỗi Mẹ lố lăng gào
Ân đền dưỡng dục thì quăng biển
Nghĩa trả sinh thành lại ném ao
Bổn phận làm con giờ đã khác
Nhìn theo tiếng hỗn .. lệ dâng trào

TT 140917

Đổ, -----, Vẫy chút vần thơ tả sự đời, Đen hồng trắng đỏ nhẹ nhàng phơi, Vừa xem chỗ nọ vang nghìn t

Đổ
-----
Vẫy chút vần thơ tả sự đời
Đen hồng trắng đỏ nhẹ nhàng phơi
Vừa xem chỗ nọ vang nghìn tiếng
Đã thấy đằng kia vẳng vạn lời
Bởi lũ gian tà thoăn thoắt đậy
Do bầy xảo trá vội vàng khơi
Bày ra việc nhớp còn leo lẻo
Cứ mỗi lần nhơ .. đổ tại trời !

TT 140917

- Ngày này năm xưa -

- Ngày này năm xưa -
Thơ hài
Tìm chồng
-----------------
Ba ngày ngủ bụi nhớ làm sao
Phải kiếm chồng yêu tận chỗ nào
Giữa chợ hoang tàn dăm hổ báo
Trong nhà lạnh lẽo mấy sò ngao
Vừa qua lối rẽ tưng bừng đảo
Đã đến vòng xoay lẳng lặng nhào
Nhắn nhủ chàng ơi hoài giữ đạo
Như lời ước hẹn vẫn thầm trao

TT 140916

ÔNG THẦY GIỎI NHẤT, Cách đây mấy năm, tôi có tham gia chấm các bài luận, thi vào đại học FPT

ÔNG THẦY GIỎI NHẤT
Cách đây mấy năm, tôi có tham gia chấm các bài luận, thi vào đại học FPT. Đề bài khá hay: Em hãy chia sẻ góc nhìn của mình về câu nói "Tiền bạc không mang lại hạnh phúc".
Mặc dù chủ đề hay, nhưng không có bài viết nào thật sự sâu sắc. Bàn về "hạnh phúc", mà trong tất cả các bài tôi đã chấm, không có thí sinh nào nhắc tới hai chữ "đau khổ". Tuy hơi thất vọng, nhưng tôi không ngạc nhiên. Các em có quá ít trải nghiệm để biết rằng, chỉ có những người từng kinh qua đau khổ , mới có thể hiểu hai chữ "hạnh phúc" một cách đầy đủ nhất.
Người chưa sống qua chiến tranh sẽ không biết trân quý những năm tháng hoà bình; người chưa trải qua khó khăn sẽ không đánh giá đúng ý nghĩa của sự thuận lợi. Bữa ăn ngon nhất đời - tôi đã ăn từ rất lâu, sau hai ngày đói vàng mắt, chứ không phải đợi tới sau này, khi có đủ tiền để cho phép mình thưởng thức sơn hào hải vị.
Chúng tôi là một thế hệ không may mắn, khi đã sinh ra và lớn lên trong chiến tranh. Năm đầu tiên chúng tôi cắp sách tới trường, thì Mỹ cũng bắt đầu ném bom miền Bắc (1964). Và khi chúng tôi tốt nghiệp phổ thông, chiến tranh mới kết thúc (1975). Chúng tôi không có tuổi thơ, hay chính xác hơn, chúng tôi đã có một tuổi thơ đầy gian khó. Nhưng trong cái rủi có cái may. Chính sự gian khó đã dạy chúng tôi nhiều điều. Tôi rất thích câu nói của nhà văn Xô Viết Nhicolai Oxtropxki: Thép phải tôi trong lửa đỏ và nước lạnh, nó mới trở nên cứng rắn và không hề biết sợ.
Con cái chúng ta hôm nay được sinh ra và lớn lên trong hoà bình, được sống và học tập trong môi trường thuận lợi hơn. Nhưng các cháu không may mắn có được một ông thầy giỏi nhất là sự gian khó. Kiến thức của các cháu có thể nhiều hơn chúng ta, nhưng chúng chưa được rèn luyện trong những hoàn cảnh khó khăn. Bình thường, mọi chuyện có vẻ ổn. Nhưng trong hoàn cảnh khắc nghiệt, sự yếu kém mới bộ lộ.
Mấy năm trước, ở Sài Gòn có bão. Gió chỉ cấp 5 cấp 6, nhưng cây cối đổ ngổn ngang. Tôi nói với cô con gái: "Ngoài Bắc, cho dù bão lớn hơn, nhưng cây cối đổ ít hơn, con biết tại sao không? Vì ngoài Bắc năm nào cũng có bão, nên cây cối thường xuyên được rèn luyện. Trong hoàn cảnh bình thường, sẽ không ai nhận ra là cây cối ở SG yếu hơn cây cối ở Hà Nội. Chỉ trong giông bão, điều này mới bộc lô".
Sự thành công trong hoàn cảnh thuận lợi có thể khiến nhiều người ngộ nhận về khả năng thành công tiếp theo.
Tôi có anh bạn là một doanh nhân thành đạt, đã gây dựng lên một tập đoàn uy tín, được mọi người kính trọng. Nhưng chỉ trong 2-3 năm, con trai anh đã làm hỏng nhiều thứ mà người cha tốn bao nhiêu công sức gây dựng lên. Trong sai lầm của đứa con có một phần lỗi của người cha. Khi cháu mới tốt nghiệp hạng ưu từ nước ngoài trở về, anh đã lập tức giao cho cháu làm phó TGĐ tập đoàn. Có tiền, có quyền, có tri thức, cháu nghĩ mình là ông trời. Lẽ ra anh nên cho cháu bắt đầu từ vị trí một nhân viên thường, không để lộ thân phận, cho cháu chịu cảnh bị người khác đè đầu cưỡi cổ. .. Đối diện với thực tế gian khổ, cháu mới có thể từng bước trưởng thành.
Các bậc cha mẹ, đặc biệt là những gia đình khá giả, luôn cố gắng tạo mọi sự thuận lợi cho con cái. Nhiều người có suy nghĩ, ngày xưa mình khổ nhiều rồi, bây giờ hãy để cho con sung sướng. Nhưng họ quên mất, gian khổ chính là người thầy giỏi nhất. Chẳng có giáo sư nào, cho dù từ những đại học danh tiếng nhất, có thể giỏi hơn cách mà thực tiễn gian khổ dạy chúng ta. Và như trò đùa của Thượng Đế, nhiều gia đình giầu có, một cách vô thức, đã đóng cửa, không cho ông thầy giỏi nhất này vào nhà; có thể vì thế mà họ đã không thể duy trì sự thịnh vượng qua nhiều thế hệ.
Tôi không chắc lắm về thành ngữ "không ai khó ba đời". Có thể đây chỉ là sự an ủi động viên những người nghèo, giúp họ có niềm tin vào tương lai. Nhưng cũng có thể trong đó chứa đựng một đạo lý sâu sắc, vì trong nhà người nghèo luôn có mặt ông thầy giỏi nhất.
Tôi không nghĩ, sẽ có nhiều cha mẹ chia sẻ quan điểm "nên chủ động tạo thêm khó khăn cho con cái" để rèn luyện chúng. Nhưng ít nhất, chúng ta cũng không nên tạo cho con cái sự thuận lợi quá mức. Đừng bế chúng đặt lên bệ cao. Hãy để chúng tập đứng, tập đi và tự trèo lên chỗ chúng có thể.
- Hoàng Minh Châu -
https://www.facebook.com/HMinhChau/posts/10209817560419275

(Quảng cáo giùm dân nhậu), LÒNG, ---------, Trên đời này dù ở thời đại nào, dù có dùng bao nhiêu thủ

(Quảng cáo giùm dân nhậu)
LÒNG
---------
Trên đời này dù ở thời đại nào, dù có dùng bao nhiêu thủ đoạn tinh vi đến mấy thì chung quy lại loài người vẫn chỉ có thể dựa vào hai loại "lòng" để mà lừa gạt nhau.
Đó là Lòng Tin, vì nhẹ dạ cả tin hoặc do thiếu hiểu biết mà bị lừa. Họ còn chút gì đáng thương, và đôi chút thông cảm cho sự ngờ nghệch.
Thứ còn lại là Lòng Tham, vì tham lam, muốn bất chấp những nguyên tắc cơ bản của cuộc sống, bất chấp những rủi ro, muốn ngồi mát ăn bát vàng, muốn giàu nhanh mà chẳng cần lao động để rồi mờ mắt nghe theo những lời dụ dỗ của những kẻ xấu xa mà bị lừa. Những người đó thì đáng đời; tiền bị lừa chính là tiền trả học phí cho cuộc sống mà thôi. Hoặc cũng chính vì Lòng Tham mà chính họ lại giở thủ đoạn giả dối để chèn ép, giá họa, ném đá giấu tay, ... với người khác hòng tranh giành một mục đích xấu xa đang ẩn chứa trong một khuôn mặt thánh thiện, hiền hòa.
Ngoài ra, dân lề đường còn kháo nhau 1 loại lòng, đó là Lòng Lợn Tiết Canh.
Tiết canh lòng lợn là món ăn của 3 miền, từ bắc chí nam đâu đâu cũng có thể tìm thấy 1 hàng tiết canh lòng lợn thơm ngon, đúng vị. Anh em bạn hữu lâu ngày gặp nhau nâng chén rượu trắng cay nồng rồi cùng thưởng thức những bát tiết canh đỏ tươi, thơm ngon, giòn giòn, cay cay, ngọt ngọt.
Tiết lợn trước khi làm món tiết canh thì phải thực hiện công đoạn “hãm tiết” để giữ cho tiết không bị đông lại, nếu tiết đông trước thì coi như món ăn thất bại. Chuẩn bị 1 tô dung dịch hãm, có thể nước mắm pha loãng hay nước muối nhạt, lợn được cắt tiết, lấy bát dung dịch hứng chút tiết đầu rồi nhẹ nhàng khuấy đều, đến khi thấy tiết chảy ra đã hơi đông và sẫm màu thì hứng tiết đó ở 1 bát khác để không làm cho bát tiết hãm bị đông. Do đó, hãm tiết là 1 nghệ thuật và trong trường hợp này, "hãm" tốt sẽ không có tội, trái lại, còn được sự khen ngợi của đồng bọn, ý quên, ... của bạn hữu.
Để bát tiết đã hãm sang 1 bên, bây giờ tiếp tục chuẩn bị những nguyên liệu khách cho món ăn. Để làm được món ăn này thì không thể thiếu thịt lợn ở những phần có sụn giòn, cổ họng, rồi phần lòng lợn như ruột, phèo, phổi, và miếng gan cắt to, mỏng để sau cùng đặt lên trên bát tiết canh.
Thịt và lòng lợn sẽ được luộc chín rồi băm nhỏ, càng nhỏ thì món ăn càng ngon và thấm hơn. Bắt đầu sắp lòng băm nhuyễn vào các chén, rắc lên trên lạc rang vàng giòn. Sau đó lấy bát tiết đã được hãm từ trước pha với nước luộc thịt, chú ý pha vừa ăn và không cho thêm muối vào nước luộc thịt, sẽ ảnh hưởng đến độ đông của tiết, người nấu cũng có thể nếm để pha cho vừa ăn. Khi đã pha được rồi thì rưới nước tiết lên chén thịt đã sắp sẵn sâm sấp ngang mặt thịt là được, sau đó trang trí thêm lát gan lợn lên trên, có nơi còn đặc biệt hơn là rắc thêm dừa nạo trên bắt bát tiết canh.
Để 1 lúc sau thì thấy bát tiết đã bắt đầu đông lại, phần tiết sẽ kết dính lại với phần thịt, tiết có màu đỏ tươi và có thể xắt miếng được mà không bị vỡ là đạt yêu cầu. Bưng mâm tiết canh đã được hãm ra, thêm ít tiêu xay, vài cọng rau thơm, vài tép tỏi, miếng chanh là đã có thể cùng thưởng thức bát tiết canh thơm mùi lòng, giờn dai của sụn, béo của lạc rang và bùi bùi của miếng gan, vị vừa ngọt vừa có 1 chút mặn của tiết, ăn rất lạ miệng và rất dễ gây nghiện.
Tiết canh thường rất được lòng các quý ông, dùng làm món ăn khai vị trong các bữa nhậu, kèm thêm đĩa lòng lợn luộc chín còn nóng hổi cùng chén rượu trắng cay nồng thì thích hơn bất cứ thứ gì.
Nhìn thì thấy ghê ghê, ăn vào thì sẽ mê mê !

St.
TT 140917
Đang tìm chai rượu.